Từ Thường Châu đến Ả Rập: U23 Việt Nam vươn tầm châu lục

saudi arabia v vietnam 7 6965d2489d264

Đặt U23 Việt Nam năm 2018 tại Thường ChâuU23 Việt Nam năm 2026 tại Tây Á lên cùng một bàn cân, người hâm mộ có thể dễ dàng nhận ra sự khác biệt rõ rệt. Một bên là câu chuyện cổ tích giàu cảm xúc, một bên là hình ảnh của sự ổn định, thực dụng và bản lĩnh. Dù vậy, giữa hai thế hệ ấy vẫn tồn tại một dòng chảy xuyên suốt: khát vọng vươn tầm châu lục của bóng đá Việt Nam.

Nếu Thường Châu 2018 là cột mốc đánh thức niềm tin, thì hành trình năm 2026 lại cho thấy Việt Nam không còn đến châu Á để gây bất ngờ, mà để khẳng định vị thế.

Từ biểu tượng cảm xúc đến sự ổn định trong khung gỗ

Ở Thường Châu 2018, Bùi Tiến Dũng không chỉ là thủ môn, mà còn là biểu tượng tinh thần của cả một thế hệ. Những pha cản phá luân lưu trước Iraq và Qatar đã đưa anh trở thành hình ảnh gắn liền với kỳ tích lịch sử, nơi cảm xúc lấn át mọi yếu tố chiến thuật.

Thế nhưng, sang năm 2026, Trung Kiên lại đại diện cho một hình mẫu khác. Không hào nhoáng, không bùng nổ cảm xúc, thủ môn của U23 Việt Nam hiện tại mang đến sự an tâm bền bỉ. Anh ít phải đối mặt với loạt luân lưu định mệnh, nhưng lại giữ sự tập trung xuyên suốt các trận đấu then chốt, đặc biệt trước những đối thủ giàu thể lực và kỹ thuật đến từ Tây Á.

Sự chuyển dịch từ “người hùng khoảnh khắc” sang “chốt chặn ổn định” phản ánh rõ bước trưởng thành trong tư duy xây dựng đội bóng.

Cả Tiến Dũng và Trung Kiên đều mang lại được sự an tâm trong khung thành.
Cả Tiến Dũng và Trung Kiên đều mang lại được sự an tâm trong khung thành.

Quang Hải và Đình Bắc: Hai ngôi sao, hai thời kỳ

Ở Thường Châu, Quang Hải là trung tâm của mọi sự chú ý. Những cú sút xa, những pha xử lý trong không gian hẹp và đặc biệt là bàn thắng cầu vồng trong tuyết trắng đã đưa anh trở thành biểu tượng không thể thay thế của bóng đá Việt Nam.

Trong khi đó, Đình Bắc của năm 2026 lại nổi lên theo cách khác. Không quá hoa mỹ, nhưng hiệu quả và mạnh mẽ. Sở hữu thể hình tốt, kỹ thuật toàn diện và tư duy chơi bóng hiện đại, Đình Bắc là mẫu cầu thủ hiếm hoi mà bóng đá Việt Nam sản sinh trong nhiều năm gần đây. Bàn thắng quyết định vào lưới Ả Rập Xê Út ở vòng bảng là minh chứng rõ nét cho phẩm chất ngôi sao mà anh đang sở hữu.

Dẫu vậy, xét về tầm ảnh hưởng lịch sử, Đình Bắc vẫn chưa thể sánh với Quang Hải của năm 2018 – người đã gánh vác cả giấc mơ dân tộc trong suốt giải đấu. Nhưng điều đó không phải là khoảng cách, mà là sự khác biệt của bối cảnh: một bên là phép màu, một bên là sự trưởng thành.

Đình Bắc vẫn chưa đạt đến tầm ảnh hưởng như của Quang Hải tại U23 châu Á năm 2018.
Đình Bắc vẫn chưa đạt đến tầm ảnh hưởng như của Quang Hải tại U23 châu Á năm 2018.

Tuyến giữa: từ điều tiết cảm xúc đến cường độ hiện đại

Lương Xuân Trường của U23 Việt Nam 2018 là hình mẫu tiền vệ điều tiết cổ điển: điềm tĩnh, nhãn quan chiến thuật tốt và mang phong thái thủ lĩnh. Dù không mạnh về thể lực, Xuân Trường vẫn làm chủ nhịp trận đấu bằng cái đầu lạnh và sự chính xác trong từng đường chuyền.

Ngược lại, Thái Sơn của năm 2026 đại diện cho xu hướng tiền vệ hiện đại: di chuyển rộng, tranh chấp mạnh mẽ, sẵn sàng va chạm và đáp ứng cường độ cao của bóng đá châu Á. Sự thay đổi này cho thấy bóng đá Việt Nam đã thích nghi với yêu cầu mới, nơi thể lực và tốc độ trở thành yếu tố sống còn.

Thái Sơn (trái) mang dáng dấp của một tiền vệ hiện đại hơn so với Xuân Trường.
Thái Sơn (trái) mang dáng dấp của một tiền vệ hiện đại hơn so với Xuân Trường.

Lối chơi và thể lực: bước chuyển mình mang tính nền tảng

U23 Việt Nam 2018 dưới thời HLV Park Hang-seo chủ yếu chơi phòng ngự phản công, lùi sâu, nhường thế trận và trông chờ vào khoảnh khắc tỏa sáng cá nhân. Đó là lựa chọn hợp lý trong bối cảnh khi ấy Việt Nam vẫn bị xem là đội “cửa dưới”.

Ngược lại, U23 Việt Nam 2026 của HLV Kim Sang-sik đã bước sang một chương mới. Đội bóng:

  • Chủ động cầm bóng

  • Phối hợp nhóm mạch lạc

  • Thoát pressing tốt

  • Khai thác hiệu quả các tình huống cố định

U23 Việt Nam giờ đây không còn đá với tâm thế chịu đựng, mà chủ động áp đặt thế trận như một ứng viên hàng đầu của giải đấu.

Thường Châu 2018 và bài kiểm tra thể lực khắc nghiệt

Năm 2018, U23 Việt Nam phải trải qua những trận đấu kéo dài hơn 120 phút ở tứ kết, bán kết và chung kết. Hai trận phải phân định bằng luân lưu, còn trận chung kết diễn ra trong điều kiện thời tiết khắc nghiệt dưới tuyết rơi dày đặc – một màn tra tấn thể lực chưa từng có trong lịch sử bóng đá Việt Nam.

Ở năm 2026, hành trình mới chỉ bắt đầu. Các học trò của HLV Kim Sang-sik vẫn còn chặng đường dài phía trước. Tuy nhiên, cách họ kiểm soát nhịp độ, xoay tua hợp lý và duy trì thể lực cho thấy sự chuẩn bị khoa học hơn rất nhiều.

U23 châu Á năm 2018 là màn tra tấn thể lực căng thẳng nhất mà bóng đá Việt Nam từng trải qua.
U23 châu Á năm 2018 là màn tra tấn thể lực căng thẳng nhất mà bóng đá Việt Nam từng trải qua.

Từ cổ tích đến bản lĩnh chiến thắng

Thường Châu 2018 mãi mãi là ký ức không thể thay thế – nơi bóng đá vượt khỏi khuôn khổ thể thao để trở thành niềm tự hào dân tộc. Nhưng nếu U23 Việt Nam năm 2026 có thể tiến xa, thậm chí bước lên ngôi vô địch, cảm xúc ấy sẽ mang một sắc thái khác.

Không còn là câu chuyện cổ tích, mà là chiến thắng của bản lĩnh, sự ổn định và đẳng cấp.

Các học trò của HLV Kim Sang Sik vẫn đang từng bước tạo nên di sản của riêng mình. (Ảnh: AFC)
Các học trò của HLV Kim Sang Sik vẫn đang từng bước tạo nên di sản của riêng mình.

Kết luận

Từ Thường Châu đến Tây Á, U23 Việt Nam đã đi một chặng đường dài. Từ đội bóng gây bất ngờ bằng cảm xúc, đến tập thể được nhìn nhận như một ông lớn mới của châu lục. Hai thế hệ, hai phong cách, nhưng chung một khát vọng: đưa bóng đá Việt Nam vươn xa.

Và dù kết quả cuối cùng ra sao, người hưởng lợi lớn nhất vẫn là người hâm mộ – những người đã, đang và sẽ tiếp tục đồng hành cùng bóng đá nước nhà trên hành trình chinh phục châu Á. Cùng thưởng thức các trận bóng đá U23 Việt Nam trên luongsontv